Hoài Cảm

 

 

 

 

 

 

 

Tuyết trắng mông mênh phủ bụi trần
Nghĩ đời tang hải biết nào phân
Cảnh xưa ngày ấy thương hoài nhớ
Ấn, Phú, Trà giang vẫn đợi chờ 

Một ngày nào đó mãi trong mơ
Tia nắng vừng đông xoá sương mờ
Lòng ta ngây ngất vườn ngô sắn
Bướm lượn hoa cười vẻ nên thơ  

Nguyễn văn Phảy
Germany, mùa Ðông viễn xứ